Tôi tập trung quan sát xem giọng nói đó phát ra từ đầu nhưng có vẻ như khắp bốn bức tường đều vang vọng giọng nói của hắn. Tôi vừa cẩn thận quan sát vừa lên tiếng hỏi lại:
- Ông là dưa chuột...?
- Đừng bao giờ nhắc lại cái tên đấy...! Hãy gọi ta là Mr mouse...!
Giọng nói đó lại vang lên, nhưng lần này giọng điệu của hắn có vẻ đay nghiến vì tức giận. Tôi khẽ nhếch mép mỉm cười rồi lên tiếng hỏi tiếp:
- Ừ thì chào ngài mouse...! Tôi có rất nhiều câu hỏi muốn nhờ ngài giải đáp đấy...! Ví dụ như tại sao ngài lại bắt cóc toàn bộ người của cục tâm linh miền bắc...?
- Chàng trai trẻ...! Tôi nghĩ cậu hiện tại phải lo lắng hơn thế cơ...! Chứ không phải là hỏi những thắc mắc như thế này đâu....! Chẳng lẽ cậu không thấy... vẫn có người còn chưa xuất hiện sao..?
Hắn lên tiếng hỏi lại tôi một cách bâng quơ, lúc này tôi mới chợt nhớ ra chuyện thắc mắc lúc nãy. Chuyện tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra, thằng khốn dưa chuột này đã nhốt nàng ở một nơi khác, tôi nghiến răng ghìm giọng hỏi lại:
- Rốt cuộc là ông muốn gì...?
- Cậu bắt đầu thông minh ra rồi đấy...! Tôi muốn lấy một vật mà cậu đang giữ..!
- Thứ gì...?
- Thứ mà cậu đã lấy được trong cổ mộ ở Cao Bằng đấy...!
Cổ mộ ở Cao Bằng,,,? Có sao...? Tôi đăm chiêu cố nhớ lại xem rốt cuộc mình đã lấy thứ gì trong đấy, ngoài mấy con cương thi thì trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999386/quyen-6-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.