- Roẹt...! Keeng...!
Tiếng kim loại lại một lần nữa vút qua, nhưng lần này có vẻ như nó đã bị cản lại bởi một kim loại khác, ánh sáng le lói dần dần làm mọi thứ chung quanh hiện lên rõ hơn. Cũng là lúc hình dáng con yêu quái bí ẩn từ từ lộ diện.
- Chín quai, sáu tai, mười hai con mắt...! Yêu quái còn không mau hiện nguyên hình...!
Trước mặt tôi là một lão già to lớn có hình thù vô cùng gớm ghiếc với sáu cái tai, mười hai con mắt cùng cái miệng rộng đầy răng nhọn lởm chởm. Tay phải lão cầm ba cái bị làm bằng vải thô trong khi tay trái lão thì cầm con dao găm sắc nhọn.
- Ngươi...! Tại sao ngươi có thể...?
Lão nghiến răng ken két nhìn về phía tôi, mà đúng hơn thì lão đang nhìn về cái thứ đang phát sáng mà tay trái tôi đang nắm lấy. Tôi khẽ mỉm cười rồi nắm chặt bàn tay phải lại, lại một ánh sáng trắng nữa dần dần tạo ra thành hình thù cây kiếm.
- Còn nhiều điều không thể mà ngươi chưa biết về ta đâu? Nhưng ta lại biết khá rõ về ngươi đấy...! Ông Ba Bị...!
- Ông Ba Bị....? Cái tên nhà quê đấy không xứng đáng với ta...! Hãy gọi ta bằng cái tên mà tiền kiếp của ngươi từng gọi ấy...! "Thập Nhị Nhãn Vương"!
- Thập Nhị Nhãn Vương...?
- Vì sao ta lại hận ngươi đến như vậy? Mao Tiểu Phương...! Câu chuyện của 100 năm về trước chưa bao giờ ta quên đi dù chỉ một ngày...! Cái ngày bi kịch khi ta vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-dao-si/1999370/quyen-6-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.