Lão đại Tiêu bế tôi xoay người định đi, nhưng tôi lại kéo lấy tay áo hắn.
Tôi chỉ vào Tiểu An, nói nhỏ với hắn: "Tôi muốn cô ấy cũng đi theo."
Lão đại Tiêu thăm dò nhìn Tiểu An, quay đầu dịu dàng cười với tôi: "Được, đều theo em."
Ngữ khí nói chuyện của hắn giống như là đang trêu đùa một con mèo tinh nghịch.
Trong lòng tôi thầm chế giễu, ai là chủ nhân còn chưa chắc đâu.
Tôi co vào lòng lão đại Tiêu, khóe môi hơi cong lên, khẽ nói: "Lý Ngũ, 20 phút sau, bị đồ sắc bén cắt đứt cổ họng mà chết."
Lão đại Tiêu cúi đầu nhìn tôi, hỏi: "Bé cưng, em đang tự thì thầm gì thế?"
Tôi ngẩng đầu, vô tội mỉm cười với lão đại Tiêu, trả lời: "Không có gì, cảm thấy cơ ngực của anh luyện tốt quá."
Lời này hiển nhiên đã khiến hắn vui, bàn tay bế tôi của hắn lại chặt hơn.
"Xem ra là tôi thật sự nhặt được một kho báu rồi."
- ----
Lão đại Tiêu tạm thời có việc nên dặn đàn em đưa tôi và Tiểu An về.
Tiểu An nắm chặt cánh tay tôi, cơ thể run lên nhè nhẹ.
Cô ấy giả vờ hoảng loạn ôm chầm lấy tôi, nhân tiện ghé vào tai tôi, ép thấp giọng nói để người khác không nghe thấy, nói với tôi là:
"Hải Lạp, cô nhất định phải cẩn thận với người họ Tiêu này."
"Bất kể là người thân cận bao nhiêu cũng không biết tên thật của hắn là gì, hắn từ đâu đến."
"Hắn nắm trong tay hơn nửa mạch máu của miền bắc Myanmar, tâm tư kỳ quái, thủ đoạn cực kỳ tàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-con-gai-cua-tu-than/3928849/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.