Tôi là con gái của tử thần, tôi muốn ai chết thì người đó chắc chắn sẽ chết.
Tôi cứ lo lắng năng lực này của mình sẽ không có tác dụng, cho đến khi tôi bị bắt cóc đến miền bắc Myanmar.
Lúc đầu, tất cả bọn họ đều nghĩ rằng đã tìm thấy một kho báu.
Sau đó, họ lại phải tìm đủ mọi cách để đuổi tôi đi.
- ------
"Cô gái, ta đã một ngày chưa ăn cơm rồi, cháu có thể phát từ bi mời ta ăn một bữa cơm không?"
Tôi nhìn bà cụ trước mặt, trong nháy mắt tôi đã nhìn thấy tâm hồn đen tối bên dưới vẻ ngoài nhân từ của bà ta.
Thú vị.
Tôi nhướn mày, nắm lấy tay bà ta.
"Bà muốn ăn gì? Cháu đưa bà đi."
Bà cụ lộ ra vẻ mặt mừng rỡ.
"Không cần tốn kém đâu, quán mỳ nhỏ phía trước là được rồi."
Tôi được bà cụ dẫn đến quán mỳ kia, càng đến gần, chóp mũi càng ngửi thấy mùi máu tanh nồng đậm.
Khi thấy còn cách quán mỳ 1m, tôi bèn dừng bước.
"Hay là, cháu cho bà tiền, bà tự mình đi nhé?"
Bà cụ sốt ruột, cũng không giả bộ nữa, trực tiếp đẩy mạnh về phía trước.
Cùng lúc đó, mấy tên to con mở cửa ra cấp tốc lôi tôi vào trong.
Mũi miệng tôi bị khăn tẩm thuốc mê bịt chặt.
Thế nhưng bọn họ không biết rằng, trò này không hề có tác dụng gì đối với tôi.
Bởi vì tôi, vốn dĩ không phải là người.
- ------
Tôi giả vờ hôn mê, bị bọn họ đưa đến một căn nhà nhỏ, tùy ý ném vào bên trong một lồng sắt.
Theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-con-gai-cua-tu-than/3928843/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.