"Hm..."
Chi dùng bút sắt đồ mực lên hình ảnh vẽ khuôn mặt Phong Phong kiểu phóng đại. Vừa làm việc vừa suy nghĩ miên man.
Chuyện như thường ngày vẫn hàng ngày kéo dài. Đã thêm một tuần trôi qua.
Trong khi Uyển Chi vẫn âm thầm lặng lẽ trá hình công việc bận bịu để vẽ tranh mà nhốt bản thân trong phòng, vết thương băng bó đều đã lành lặn dần dần, Phong Phong nhà ta cũng bận không kém. Cùng phụ Nha Tâm và Tư Tư chuyện công việc của phòng hành chánh, tiện thời gian đi chụp những bức ảnh đẹp. Từ giờ trở đi, phòng hành chánh dù có thêm một thành viên thì cũng chẳng ai lấy làm lạ.
Hình như Nha Tâm với Tư Tư rất hay chỉ cho Phong mấy món đồ hay ho giúp cho nữ giới như kem dưỡng da, nước hoa, sữa tắm này nọ, còn bảo cô ấy đem về đưa cho Uyển Chi vì quà cáp nhà họ quá dư dả.
Nhưng Chi nhớ Tư Tư làm gì có họ hàng bên nước ngoài để mà có thể đem quà cáp hàng hiệu tặng cho cô từ Âu quốc xa xôi như vậy nhỉ?
Hạnh và Nhã cũng thường lui tới, công ty Hạnh dạo này gần như rỗi tay. Đều là giao phát cho phó giám đốc cùng các nhân viên ưu tú của họ. Phần thời gian rảnh rỗi trừ khi qua xưởng sách thì cũng là tận hưởng riêng tư hai người.
Cuộc thi nhiếp ảnh đã sớm kết thúc vòng đấu loại, tất cả các thí sinh tham gia nếu tính danh sách cũng hơn hai ngàn nhân mạng. Lượt bớt lượt đi cũng chỉ còn hơn một ngàn người có thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-co-gai-trong-long-em/1086199/chuong-28.html