Một ngày với Uyển Chi từ lúc nào luôn trở nên rất dài, dài dằng dặc và mệt mỏi rã rời. Dù bản thân cô không hề vận động, không hề có ý thức về chuyện đi làm, thậm chí việc nhà còn không muốn động tới, cô chỉ ở trong nhà, tự cách ly mình với mọi người,
Cô đang chạy trốn.
Và hôm nay cũng là một ngày như thế, trời đã trải chiều tối, trong căn nhà đó, tranh vẽ treo tứ tung đều bị lật vào tường, chén đũa tấp trong bếp không rửa, ly rượu và bình rượu lăn lóc, quần áo bị xới tung, gạt tàn đầy đầu thuốc. Mấy hộp đồ ăn nhanh vứt trên bàn bếp, còn cửa sổ thì hạ màn.
Hai năm vinh quang đổi lại chỉ còn là hai tháng chui nhủi hèn nhát...Uyển Chi ngồi trên giường, đem chăn đắp trên người vì lạnh, tay cầm cái điện thoại. Thời đại khoa học công nghệ khiến Chi đã từng rất cảm ơn ai đã sáng chế ra cái điện thoại này, nhưng giờ cô chỉ muốn rủa chết người đó dù người đó hẳn đã chết lâu rồi.
Điện thoại cô vừa bắt đã nghe giọng của Tiến Dĩ vang lên.
"Uyển Chi?"
"Em đây, sao vậy anh....?"_Giọng Chi khàn khàn, không có âm sắc.
"Chúng ta ...chia tay đi!"
Lời nói qua điện thoại nghe lạnh tanh, lời như hòa cùng tiếng sét vừa đánh xuống "đùng đùng", bàn tay thon dài nắm điện thoại như bị điện giật, người cầm không còn chút ý thức cụ thể để bình tĩnh.
"Ý anh là sao?"_giọng nói đáp lời của cô gái nghe rất đanh thép, nhưng tâm cô đang nhói lên từng đợt._"Tại sao?"
"Anh thấy.. chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-co-gai-trong-long-em/1086172/chuong-1-2.html