Không có bóng?
Ai sẽ không có bóng?
Đường Ninh kinh ngạc nhìn bóng lưng của Kỳ Vân, trong phòng không có ánh sáng mặt trời, cho nên cậu không thể phân biệt được Kỳ Vân có phải đang khuất bóng hay không.
Mặc kệ là có bóng hay không, thì trên người Kỳ Vân đều đã tràn ngập hơi thở bí ẩn, vì sao Kỳ Vân lại có sức răn đe đáng sợ với đám quái vật kia, vì sao Kỳ Vân lại có thể lấy đồ ăn tươi từ nhà ăn, vì sao Kỳ Vân đối với cậu lại có lực hấp dẫn trí mạng như vậy..
Quá nhiều nghi ngờ nằm trên người Kỳ Vân, người như một chiếc ô vô hình, cô lập những kẻ dòm ngó ở thế giới bên ngoài.
"Bữa trưa hôm nay là cơm chiên trứng." Kỳ Vân bưng đồ ăn nóng đến trước mặt Đường Ninh, nhưng vẫn chỉ có một phần cơm.
Hắn cũng như ảo thuật lấy ở đâu đó ra một quả đào, "Đây là quả sau bữa ăn."
Đường Ninh không ngờ lại nhìn thấy quả trong phó bản này, một quả đào đã chín, có vỏ màu hồng mọng nước. Nó đỏ đến mức chỉ cần chọc tay vào liền sẽ chạy ra nước ngọt bên trong.
"Anh lấy quả đào này ở đâu vậy?" Đường Ninh hỏi.
"Lúc trước đã có." Ngón tay của Kỳ Vân đáp xuống chỗ lõm trên đầu quả đào, hắn vuốt ve một chút rồi thành thục xé lớp vỏ bên ngoài.
Nước trái cây thấm ướt đầu ngón tay khô khốc, Kỳ Vân lạnh đạm vươn đầu lưỡi liếm đầu ngón tay, "Rất ngọt."
Lời nói giống như khi dang khen nước mắt Đường Ninh cũng ngọt.
Đường Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-binh-hoa-trong-the-gioi-vo-han/465609/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.