Một giọt nước mắt xẹt qua trên ngón tay, Kỳ Vân khuôn mặt như là mẫn cảm không có chút thay đổi cảm xúc, còn có biểu hiện gần như là sững sờ.
Anh hơi nâng cằm và ngẩng mặt lên, tất cả những tiếng nhai, tiếng đập bàn ăn và đũa, thậm chí cả tiếng bước chân trong nhà ăn cũng dừng lại, không khí chìm vào im lặng chết chóc.
Đôi mắt lạnh lẽo lúc này không ngừng co rút, gió thổi qua khe cửa sổ, tựa như có quái vật vô hình phát ra âm thanh giống như tiếng thở dài.
Đường Ninh đang ngồi trên ghế, từ góc độ này, cậu không thể nhìn thấy biểu cảm kia trên mặt Kỳ Vân.
Kỳ Vân, đây là... có chuyện gì vậy?
Đường Ninh ngơ ngác nhìn Kỳ Vân, khóe mắt còn có ướt át, ướt át vô cùng đáng thương.
Cậu nhìn tấy quả táo Adam của Kỳ Vân trượt lên trượt xương, cả người khẽ run lên, sau đó Kỳ Vân mới chậm rãi cúi đầu xuống, vẻ mặt bình tĩnh, giống như đối xử với Đường Ninh không khác gì những người khác.
Tuy nhiên, Đường Ninh dường như đã chạm vào một chút ngụy trang bên dưới vẻ ngoài lãnh đạm, như lửa trào dưới lớp băng.
"Cậu sao vậy?" Kỳ Vân thấp giọng hỏi hắn.
Có một sự khác biệt cơ bản giữa NPC bình thường và các NPC điên rồ.
Nhưng trong phó bản dị thường này, chẳng hạn như Kỳ Vân bình thường, tự nó đã là một thứ dị thường.
"Tôi không sao..." Đường Ninh rụt rè nói, hai mắt, chóp mũi và ngay cả cằm đều đỏ bừng, giọng nói rất nhẹ nhàng, "Tôi không sao..."
"Còn đau không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-binh-hoa-trong-the-gioi-vo-han/465602/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.