Sau ba ngày mất ngủ, Đường Ninh đến bệnh viện gặp bác sĩ tâm lý, cậu đeo khẩu trang và đeo kính râm, cúi đầu như một đứa trẻ làm sai chuyện.
Cậu thận trọng tháo kính râm ra, lộ ra một đôi mắt sưng đỏ, rõ ràng là cậu đã khóc, làn da tái nhợt còn có chút bệnh hoạn.
Trong phòng có tiếng nhạc nhẹ phát ra, bác sĩ để Đường Ninh nằm xuống ghế tựa rồi hướng dẫn với giọng nói nhẹ nhàng: "Nhắm mắt lại, theo suy nghĩ của tôi và tưởng tượng... Nghe bản nhạc này và tưởng tượng rằng cậu đang đi dạo trên một bãi biển thoải mái. Ở đó có trời xanh,mây trắng... "
Giọng nói của anh ta trống rỗng xa xăm cùng âm nhạc hòa quyện vào nhau, nhẹ nhàng như nước chảy xoa dịu suy nghĩ của cậu, thân thể căng thẳng của Đường Ninh dần dần dịu đi, ý thức của cậu như lơ lửng trong vũ trụ bao la, cảm giác Được thư thái sau một thời gian dài mệt mỏi.
"Cụ thể thích cái gì?"
Đường Ninh thoải mái nói "Bánh nhung đỏ."
"Sở thích của cậu là gì?"
"Chơi game, xem phim, ăn đồ ăn ngọt......."
......
"Gần đây có mơ gì không?"
Dưới mi mỏng, đôi mắt khẽ run lên, Đường Ninh mơ màng lên tiếng: "Ừ."
"Mơ thấy gì vậy?"
"Bánh ngọt, phim ảnh... giao hàng..Búp bê... "Nước mắt lặng lẽ chảy xuống mắt, Đường Ninh trong lòng tràn đầy nước mắt, hắn rõ ràng đang nghĩ đến những chuyện bình thường nhất, nhưng dường như ở bên trong đó có một sự tồn tại đáng sợ nào đó, kinh hãi đến mức giọng nói của cậu cũng run lên. Vị bác sĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-binh-hoa-trong-the-gioi-vo-han/465593/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.