Chân của Đường Ninh bị Mộ Diệc Kỳ nắm trong lòng bàn tay, chân không nhỏ, nhưng lòng bàn tay của Mộ Diệc Kỳ lại khá rộng, thêm vào đó, da chân Đường Ninh vô cùng mỏng manh đến không thể tưởng tượng, khiến người ta bất giác nghĩ ra từ vừa vặn để chơi.
Bóng dáng trên cửa kính đung đưa, ánh mắt ẩn hiện trong bóng tối khiến Đường Ninh quay lưng lại.
Khăn tay cẩn thận lau sạch nước đỏ trên chân Đường Ninh, khiến Đường Ninh run lên, quay đầu sang một bên, cố gắng tránh sự phản chiếu trên cửa kính.
Đường Ninh muốn thu mình vào như một quả bóng, nỗi sợ hãi và xấu hổ lan tràn gần như lấn át cậu.
- -đừng đến.
"Sao vậy?" Mộ Diệc Kỳ nhẹ giọng hỏi, "Tiểu Ninh sợ cái gì?"
- Tôi cầu xin anh.
Mộ Diệc Kỳ đặt khăn tay xuống, dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt tái nhợt của Đường Ninh, nhẹ nhàng ấn ngón tay lên gò má Đường Ninh. Đôi mắt phượng sâu thẳm đó nhìn Đường Ninh không chớp, như thể có thể tiết lộ bí mật sâu kín nhất của một người. "Kể anh, được chứ? "
- Cứu.
Một giọt chất lỏng màu đỏ như máu rỉ ra từ trần nhà, bắn tung tóe trên nền gạch lạnh lẽo.
Vai Đường Ninh run rẩy không ngừng theo tiếng nước bắn, cậu nhớ lại cơn ác mộng thực sự mà cậu đã gặp phải trong phòng tắm vào ngày đầu tiên.
Cậu dường như sắp phát điên.
Sợ đến phát điên.
"Tiểu Ninh, dạo này tâm trạng em rất tệ. Anh rất lo lắng cho em." Ngón tay Mộ Diệc Kỳ lướt qua lông mày của Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-binh-hoa-trong-the-gioi-vo-han/465586/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.