Khi họ về đến nhà, Mộ Diệc Kỳ đeo tạp dề và nấu một bữa ăn cho Đường Ninh.
Mặc dù hôm nay Mộ Diệc Kỳ nấu bữa sáng, rất đơn giản và không cho Mộ Diệc Kỳ nhiều nhiều thời gian để thể hiện, khi Mộ Diệc Kỳ thực sự nỗ lực nấu nướng vào buổi tối, Đường Ninh kinh ngạc phát hiện Mộ Diệc Kỳ nấu rất ngon.
Cá diếc kho tộ, nấm xào khoai mỡ, canh sườn ngô, thịt kho tàu, canh rau mồng tơi đều là những món ăn quê nhưng lại có tố chất của người đầu bếp.
Khi Đường Ninh ngửi thấy mùi thơm của gạo, cậu đã đói đến mức lồng ngực áp vào lưng, canh sườn ngô vừa mới ra khỏi nồi còn hơi nóng, Đường Ninh vội vàng uống một hơi cạn sạch, đầu ti lưỡi của cậu ấy đã bị bỏng.
"Cẩn thận nóng đó." Mộ Diệc Kỳ lấy một thìa súp thổi nhẹ trước khi đưa vào miệng Đường Ninh.
Đường Ninh chưa bao giờ được ăn như thế này kể từ khi cậu lớn lên, cậu nếm thử món canh một cách khó chịu.
Chiếc thìa trắng như tuyết rời khỏi đôi môi có hình dáng xinh đẹp kia, đôi môi căng mọng đỏ bừng vì nhiệt, không còn vẻ nhợt nhạt sợ hãi lúc đầu.
"Anh cũng ăn đi, anh không cần chăm sóc tôi như vậy." Đường Ninh khó chịu nói.
Mộ Diệc Kỳ giời tầm mắt khỏi môi Đường Ninh, lại múc một thìa canh, thở ra một hơi, từ từ bỏ vào trong miệng.
"Cái thìa này... tôi vừa dùng." Đường Ninh có chút bối rối.
Nghe lời, Mộ Diệc Kỳ chu đáo đưa cho Đường Ninh một cái thìa sạch mới.
Đường Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-binh-hoa-trong-the-gioi-vo-han/465577/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.