Ai sẽ không có bóng?
Câu trả lời là chính nó.
Đường Ninh lùi lại một bước, suýt chút nữa quên mất phía sau có cầu thang, may mà nắm lấy tay vịn không lăn xuống cầu thang.
Lục Anh Hưng vẫn giữ nụ cười quái dị, đi về phía Đường Ninh, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trong hành lang yên tĩnh, thật nhẹ nhàng, không giống tiếng bước chân của một người đàn ông trưởng thành mà ngược lại khiến người ta liên tưởng đến sự tồn tại của một thứ đi kiễng chân.
Gan của Đường Ninh còn rất nhỏ, nhưng có lẽ là ngày đầu tiên đã bị dọa sợ hãi ba lần liên tiếp, tuy rằng sợ tới mức suýt ngất xỉu, nhưng so với ngày đầu tiên tình trạng của cậu đã tốt hơn rất nhiều.
Ánh sáng đèn pin đung đưa trên hành lang, Đường Ninh dốc toàn bộ sức lực liều mạng chạy xuống lầu, cậu chạy nhanh như vậy, trong đời cậu chưa bao giờ xuống cầu thang nhanh như vậy, nhưng tiếng bước chân nhẹ nhàng không ngừng theo sau lưng cậu, như một cái bóng không thể lay chuyển.
Cậu thở dốc chạy xuống một tầng, tiếng bước chân phía sau đột nhiên biến mất, Đường Ninh kinh ngạc quay đầu lại, phía sau không có ai.
Đường Ninh quay đầu đi cầm đèn pin hướng về phía trước, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện ở lối vào cầu thang cách đó không xa!
Dưới ánh đèn nhàn nhạt, Lục Anh Hưng giữ một nụ cười kỳ quái và đứng ở lối vào hành lang nhìn cậu chằm chằm.
Sao có thể như thế được?
Sao có thể như thế được?!
Không phải sau lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-binh-hoa-trong-the-gioi-vo-han/465575/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.