Tôi yêu! Là một người đàn ông phong kiến, cũng là một ngườithanh thản như thiên tiên.
Yêu đến chỉ khẽ vẫy ngón út cũng làm tôi ngọt ngào khôngthôi.
Mỗi ngày, tôi đều chạy đến biệt uyển, chỉ lẳng lặng ngồinhìn anh vẽ tranh viết chữ cũng thấy ngọt ngào.
Người đàn ông hoàn hảo như vậy làm lòng tôi yếu ớt, dù tôikhông hiểu gì về vẽ tranh và thư pháp, thì cũng nhìn ra được, bản lĩnh anh rấtđáng hâm mộ!
Nhưng, người đàn ông này cũng quá bảo thủ, cho nên, tôi đãphạm sai lầm như vậy…
“Oa! [14] của Cố Khải Chi[15]!” Tôivuốt bức hoạ trên vách tường thật cẩn thận, sợ làm hỏng. Đồ cổ! Tôi từng nhìnthấy ở cố cung ~! Mắc lắm đó!
Đằng kia, người đàn ông nghẹn cười đến đỏ mặt, “Bảo Bảo, tađề nghị nàng nhìn lạc khoản[16].”
Lạc khoản? Gì?
Mặt tôi chảy ra ba cái sọc đen.
Bản vẽ của Ái Tân Giác La Vân Sở.
Tôi thở phì phì, ngồi xuống, muốn quăng mặt mình luôn! Cònmuốn tỏ vẻ có trình độ! Cùng lắm tôi chỉ là nông dân!
“Đừng giận, rất nhiều người cũng nhận sai.” Anh cười an ủitôi.
“Sao anh không vẽ tranh giả mà sống!” Không tức giận mới làlạ, thật mất mặt!
“Chờ chúng ta ẩn cư, ta sẽ bán tranh chữ mà sống.” Anh cưngchiều nói theo tôi.
Tôi vẫn quệt miệng.
“Không muốn, thật mất mặt!” Cho dù thật sự có một ngày phải ẩncư, đầu tiên tôi nghĩ, Vương gia như anh mà phải bán tranh chữ kiếm sống. . . .. Chẳng có gì phù hợp. . . . .
Anh lại cười.
Tôi ôm anh, tựa đầu vào lòng anh, người đàn ông này rất ítkhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/80418/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.