Tôi được đưa vào phòng trong, nơi này rất quen thuộc, chúngtôi từng ở trong này vui đùa ầm ĩ, thậm chí tôi không hề e lệ ngồi trên đùianh, ôm chặt cổ anh…
…
Anh ngồi trên ghế, vẻ mặt ưu tư, như có thể bị cuốn theo giómà bay bất cứ lúc nào.
Anh gầy đi rất nhiều, nụ cười trên miệng hôm nào như đã hoàntoàn vĩnh biệt, anh lẳng lặng ngồi ở đó, trống rỗng, không có linh hồn.
Anh không nhận ra tôi, không thể cảm giác được linh hồn tôi…
“Lão thân[26] tham kiến Vương gia.” Tôi cố dằn sự chua xót,nhắm mắt, lau nỗi đau thương, lại mở mắt, trong mắt đã không còn cảm xúc gì.
“Đứng lên! Bà đã gặp qua phúc tấn của ta?” Có lẽ đã trải quanhiều thất vọng, anh đã không còn tìm kiếm hy vọng trên người một bà lão.
“Đúng, Vương gia, chính mắt tôi thấy phúc tấn đêm khuya cáchđây bốn ngày một mình ra khỏi thành Tô Châu.” Tôi nắm chặt hai tay ở tay áo,cúi đầu, dùng giọng nói khàn khàn trả lời.
“Ha ha ha!” Anh cười to, trống rỗng và thê lương, “Ngươi làai phái tới? Lần này lại là một kết quả mới! Sao ngươi lại khác với những ngườikia, nói phúc tấn của ta đã chết! ! Bị bắt cóc làm nhục đến chết? ! Các ngươicút hết cho ta! !”
Tôi nhìn anh cười to không ngừng, đau lòng đến khó chịu. Anhluôn tự nhiên, điềm đạm, bình tĩnh, tự kìm chế, anh như thế này quá xa lạ, làmtôi rất đau lòng.
Tôi quỳ thật mạnh trên đất, cắn môi, cố giữ bình tĩnh, táchrời cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/2284024/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.