Tôi chết sao?
Không chết. Tôi bị tiếng chim kêu đánh thức.
Vì sao rơi xuống núi luôn không chết? Tiểu thuyết là như vậy,tivi là như vậy, ngay cả cuộc sống thật cũng như vậy! Ai! ~
Tôi sờ khắp người, toàn thân ngoại trừ hơi đau nhức và trầyda, một vết thương nặng cũng không có.
Nhìn về phía vách núi, cao quá! Cao muốn hù chết người! Tôithật là lợi hại, vậy mà cũng không bị thương!
Đợi chút! Dường như trước khi rơi, có ai đó ôm lấy cơ thểtôi, như diều hâu bảo vệ con, ôm chặt tôi, bảo vệ tôi, chúng tôi đập vào một tảngđá nhọn, người đó đỡ trọn…
Tôi nhớ rõ mùi hương tươi mát kia, tôi thường gục trong đólàm nũng…
Vân Sở!
Hai chữ đó đập vào ý thức của tôi, phút chốc tôi cứng đờ,tôi nhớ rõ cái ôm ướt sũng kia. . . . . Tôi – cứng nhắc như một người máy chầmchậm nhìn xuống y phục của mình. . . . . Toàn là máu. . . . . Không phải máutôi…
Anh ở đâu? !
Tôi như người điên, tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng thấy anh, ởcách tôi mười thước.
Tôi không thể tin, mở to hai mắt nhìn, run rẩy, bưng kín miệngmình, cố kìm tiếng nức nở, nhưng không ngăn được nước mắt.
Đó là anh sao? Trên y phục trắng như mây là từng mảng máu đổ,từng mảng từng mảng, như hoa hồng rực rỡ nở rộ trong mộ tuyết…
Màu đỏ không phù hợp với anh, anh chỉ thích hợp với màu trắngthanh nhã phiêu dật…
Từng bước một, tôi đi về phía anh, run
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/2284015/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.