Khi cả nhà ba người lên đường thì Thiết Đản vẫn đang ngủ say trong ngực Tôn thị. Mặc dù đường núi gập ghềnh, ra khỏi thôn không bao lâu thì cậu bé đã tỉnh, mơ màng gọi cha mẹ.
Cố Xuyên dùng một tay ôm chăn đệm, dành ra một tay lấy ra một viên kẹo đậu phộng từ trong túi quần nhét vào miệng con trai: "Cha mẹ dẫn Thiết Đản về nhà mới, chỗ đó có kẹo cha mua. Thiết Đản ngoan, chúng ta đến đó là có thể ăn kẹo, còn có trứng gà nữa."
Cậu bé mím môi, liên tục gật đầu, lông mày nhướng lên, rất vui vẻ.
Lúc này trên đường ngoài cả nhà ba người bọn họ ra thì không có ai khác. Tôn thị nói chuyện tự nhiên không cần kiêng kị.
"Chàng ít mua cho nó mấy thứ này đi. Sau này sẽ có nhiều chỗ để tiêu tiền. Sau khi đến chỗ ở thì nhanh chóng đưa cho thiếp số tiền công còn lại. Từ giờ trở đi, mỗi tháng nhận được tiền phải đưa cho thiếp ngay. Thiếp thấy tiền ở trong tay chàng căn bản là không giữ được." Cuộc sống phải tính toán cẩn thận. Làm gì có ai lãng phí tiền bạc như vậy?
Nhà mình biết chuyện nhà mình, đưa tiền cho vợ giữ, đối phương nhất định sẽ sắp xếp gọn gàng ngăn nắp. Nhưng mấu chốt là, không có tiền thì làm sao hắn có lý do lấy đồ trong không gian ra.
"Bởi vì quán rượu mua nguyên liệu nấu ăn nhiều, nên giá rẻ hơn chúng ta mua riêng ngoài đường một chút. Lát nữa anh sẽ đưa tiền công cho nàng, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-ba-cua-nam-chinh/3375273/chuong-34.html