Đến tối, khi hai vợ chồng nằm trên giường, Tôn thị không khỏi oán trách: "Cha quá thiên vị, cái gì cũng bảo chúng ta bỏ ra. Chàng vẫn đang bị thương mà." Hơn nữa cũng không biết có thể làm công việc này lâu dài hay không.
Đối với vợ của mình, Cố Xuyên ngược lại không có giấu giếm, thành thật nói tình hình thực tế cho cô biết.
"Một tháng một quan tiền?" Tôn thị không khỏi nhéo đùi mình: "Chủ quán đó không có lừa chàng chứ?"
"Không có, anh là đi làm đầu bếp, không phải phụ bếp. Hơn nữa anh có gì tốt mà lừa gạt? Số tiền được chia sau khi ra ở riêng chưa chắc có thể mua được một bộ quần áo cũ của người ta." Cố Xuyên nhỏ giọng nói: "Chuyện này nàng đừng nói lỡ miệng. Sau khi chia gia tài, anh về đón hai mẹ con nàng đi, chúng ta thuê một căn nhà trong thị trấn ở."
"Vậy sẽ tốn bao nhiêu tiền? Trước tiên vẫn để dành đi, chờ tương lai dùng cho Thiết Đản cưới vợ." Thuê nhà trong thị trấn ở chắc chắn rất đắt. Nếu được thì nên tiết kiệm nhất có thể.
"Không sao đâu, có hai mẹ con nàng ở bên cạnh anh mới có thể yên tâm. Bằng không tiết kiệm bao nhiêu tiền thì ý định này không thể thực hiện được." Cố Xuyên không khỏi nói. Một người là vợ, một người là con trai, hắn ở thị trấn không cần lo việc ăn uống, cũng không thể để hai mẹ con tiếp tục nửa đói nửa no như vậy. Hơn nữa, trong nhà không có đàn ông thì không được. Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-ba-cua-nam-chinh/3375271/chuong-32.html