Lâm Vĩnh Kỳ một tay nhẹ nhàng nâng lấy Lâm Hàm chạy nhanh vào nhà vệ sinh, mắt thấy Mục Diệc Thần chạy ngay phía sau, hắn nhanh chóng đặt cậu xuống rồi đóng chốt khóa chặt cửa lại.
Mục Diệc Thần vừa đến đã đối mặt với cánh cửa đóng chặt, hắn cơ hồ tức đến muốn bốc khói. Nếu như hắn thật sự muốn vào, cánh cửa mỏng manh kia vốn chẳng thể cản được hắn.
Thế nhưng bây giờ, nếu hắn miễn cưỡng tông cửa đi vào, âm thanh lớn như vậy, chắc chắn sẽ làm người khác tỉnh dậy.
Mục Diệc Thần ở bên ngoài điên cuồng vặn tay nắm cửa, cho dù không tông cửa đi vào, thế nhưng với sức lực của hắn, chốt cửa rất nhanh sẽ bị vặn ra thôi.
Lâm Vĩnh Kỳ cũng ý thức được điều này, thế nhưng cũng không hề hoảng hốt hay gấp rút chút nào. Trái lại hắn đặt Lâm Hàm ngồi trên nắp bồn cầu, bản thân ngồi đối diện cậu, tay chậm rãi đem cằm cậu nâng lên.
Lâm Hàm hai mắt mơ hồ, mờ mịt nhìn thẳng vào mặt hắn. Khi hai ánh mắt va chạm vào nhau, đồng tử cậu đột ngột co rút lại, sau đó liền trở lại như trạng thái bình thường.
Lâm Vĩnh Kỳ ghé sát vào tai cậu hạ xuống một 'mệnh lệnh', sau đó hài lòng nhếch mép.
Dị năng của hắn thuộc hệ tinh thần, sở trường chính là thôi miên. Trước kia khi Lâm Hàm còn tỉnh táo, bởi vì tinh thần lực của cậu quá mạnh mẽ cho nên nó vô dụng. Thế nhưng hiện tại, trong trạng thái mơ hồ thế này, muốn thôi miên cậu quả là một chuyện thực dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-muon-tro-thanh-omega/775298/chuong-176.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.