Tiếng sáo du dương êm tai, tiết tấu lúc nhanh lúc chậm không đồng đều. Lọt vào tai đám người Triệu Mặc thì chẳng có gì, nhưng đám rắn nghe thấy thanh âm này liền không khỏi đình chỉ động tác.
Mà lúc này, rắn chúa lại chịu ảnh hưởng nhiều nhất. Nó không ngừng vặn vẹo thân mình, muốn phản kháng lại cái âm thanh làm đầu óc nó như muốn nổ tung ra kia. Nhưng rốt cục, nó không thể.
Theo tiếng sáo ngày một trầm bỗng, rắn chúa buông tha vùng vẫy. Con mắt màu lam trên đỉnh đầu nó dần mất đi tiêu cự, trở thành một mảnh trống rỗng vô hồn.
Bây giờ đây, nó triệt để nằm gọn trong tầm kiểm soát của Lâm Hàm.
Mất đi sự khống chế của rắn chúa, đám rắn con cũng không công kích đám người Triệu Mặc nữa mà bắt đầu bò loạn trên đất.
Nhìn phản ứng của bầy rắn, Lâm Hàm lúc này mới nhả phiến lá trong miệng ra, nhếch lên khóe môi câu ra một nụ cười hết sức ma mỵ. Cậu tung người nhảy khỏi nhánh cây, đáp xuống trên đỉnh đầu của rắn chúa.
Vuốt ve đầu của nó, cảm giác lành lạnh ma sát ở lòng bàn tay. Còn rắn chúa lúc này, ngoan ngoãn như một đầu sủng vật, mặc cho Lâm Hàm bày bố, nó vẫn cứ không chút phản kháng, trái lại còn cọ cọ vào tay cậu 'làm nũng'.
Khung cảnh này, quả thực là không thể miêu tả thành lời, cứ có cảm giác rất quái dị.
Lâm Hàm xòe bàn tay đặt ở giữa mi tâm của rắn chúa, ngay tức khắc, một đồ án hình tròn, ở giữa là ngôi sao mười cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-muon-tro-thanh-omega/775165/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.