Cư Y sinh ra ở rìa Địch Nga Ni Sách Tư đại khu, trên một hành tinh hoang vắng.
Trong vùng tinh vực đó có rất nhiều "hoang tinh". Thật ra, mỗi hành tinh đều có tên hẳn hoi, được ghi chép đàng hoàng trên bản đồ sao của Mã Lý Ân đế quốc. Chỉ là người sống trên những hành tinh nghèo kiết xác ấy gần như cả đời không ra khỏi tinh cầu của mình nổi. Thế thì đặt thêm một cái tên để phân biệt "hoang tinh của tôi" với "hoang tinh của người khác" làm gì, khi họ còn chẳng bay nổi ra khỏi khí quyển để mà thấy người ở hành tinh khác.
Tinh cầu Cư Y sống đúng chuẩn "hoang tinh": đại mạc mênh mông, khí quyển mỏng tang, mưa ít đến tội nghiệp, cây xanh sống lay lắt, và những con dị thú ăn tất cả thứ còn sống.
Thật ra Cư Y rất thích dị thú. Vì dị thú cho da lông, cho thịt, răng nanh làm vũ khí được, nọc độc cũng dùng được. Chưa kể, mỗi lần thuế quan của đế quốc "ghé thăm" hoang tinh, bọn họ còn sẵn sàng nhăn mặt cho phép đám dân nghèo dốt nát lấy "chiến lợi phẩm từ dị thú" nộp thay thuế thực vật.
Bố của Cư Y bắt đầu huấn luyện cậu săn giết dị thú từ năm cậu sáu tuổi.
Trẻ con thì biết sợ là gì đâu.
Bố Cư Y đứng một bên, nhìn thằng nhóc mới cao tới eo ông cầm dao răng thú, lao vào vật lộn với một con dị thú cao còn hơn cả người lớn.
Khi máu dị thú bắn xuống cát, con quái vật khổng lồ đổ sầm xuống đất, thở hắt rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242748/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.