Chương 29 – Dục chiếm hữu thầm kín cắm rễ, quấn siết, mọc ra những chiếc gai nhọn Còi báo động đỏ lại rú lên: "Cảnh báo! Cảnh báo! Khu G bị tập kích, mời tất cả thành viên trong khu vực lập tức vào trạng thái cảnh giới!" Sóng xung kích từ vụ nổ đập thẳng vào cánh cửa kim loại mà Lâm Tự đang dồn lực đè chặt, khiến cả tấm cửa lõm xuống. Lực chấn theo cánh tay dội ngược vào, nửa người anh tê rần, trong óc ù lên tiếng ong ong như ve kêu. Máu nóng tràn ra vành tai, men theo cổ chảy xuống. "Thầy Lâm!" Rui Ân gần như bò lết về phía anh. Lâm Tự giơ tay ra hiệu dừng lại, đợi chắc chắn dư chấn đã qua mới buông tay khỏi cửa, để cậu ta cử động. Rui Ân gấp đến muốn khóc, nhưng chàng trai ngồi trên ghế sofa thì vẫn bình tĩnh hơn nhiều, nhắc: "Đừng động vào tay anh ấy, có thể đang bị thương." Cậu đưa hộp khăn giấy tới trước mặt Lâm Tự, để anh lau máu bên tai. Lâm Tự mặt mày lạnh như băng, rút một tờ khăn giấy nhét vào ống tai, chặn dòng máu lại: "Ra ngoài đã. Mọi chuyện từ từ nói sau." Chàng trai trẻ vỗ vai Rui Ân, bảo cậu bình tĩnh lại. Còn Lâm Tự quay người đi trước, phải tốn một lúc mới kéo được cái khóa cửa kim loại đã bị sức nổ làm méo. Cánh cửa nặng nề mở ra từng tấc. Hành lang bên ngoài tối om, hỗn loạn. Anh vừa ngẩng đầu, một họng súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào giữa trán. Khẩu súng quang năng đang tích năng lượng. Trong vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242588/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.