Chương 14 – Anh ấy có thể bóp nát trái tim của Heinrich Hơi thở của Lâm Tự loạn đi một lúc. Phải đợi làn gió mang theo mùi hương kia tản bớt, anh mới chậm rãi điều chỉnh nhịp thở, dần dần trở lại bình thường. Cuối cùng, anh đưa tay cài dây an toàn cho Heinrich, rồi lùi về ghế lái còn trống bên cạnh. Chiến hạm hẳn đã vào chế độ bay cong, khiến đầu anh nặng trịch, hơi nhức nhối. Mùi máu đã nhạt đi nhiều, nhưng mùi gần giống thuốc lá kia lại như càng lúc càng lan rộng trong khoang. Hương thơm ấy mỏng nhẹ như một lớp sương mù, thoáng như có như không, nhưng một khi Lâm Tự đã để ý, thì rất khó giả vờ không ngửi thấy. Chắc không phải mùi thuốc lá. Ở thời đại liên tinh, nhân loại đã đánh mất giống cây từng được gọi là "thuốc lá", chuyển sang dùng một loại chất lỏng nhập từ Tinh Cầu Slime để thay cho nicotine. Thứ chất lỏng đó khi đốt lên lại có mùi giống nước biển. Lâm Tự nhắm mắt, lại hít sâu vài lần. Anh không hề ghét mùi này, thậm chí còn có chút hiếu kỳ. Trong buổi tiệc mừng ở bảo tàng hôm đó, anh cũng từng ngửi thấy, nhưng khi ấy đồng thời còn bị năng lượng tinh hạch hấp dẫn, nên chẳng thể tách riêng mùi hương mà phân biệt cho rõ. Bây giờ không có tinh hạch, mà mùi vẫn còn. Nghĩ kỹ lại, so với mùi thuốc lá khô, hương này lạnh hơn, ẩm hơn, lại mang chút sắc gỗ. Trong ký ức mơ hồ của thời mạt thế, anh chậm rãi lần mò, mơ hồ nối
Anh nghĩ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-khong-co-pheromone-dau-chac-la-cau-ngui-nham-roi/5242573/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.