Tiêu Lam cáo biệt Hoa Giáp, tiếp tục bước lên con đường nhỏ màu đen do Lạc sáng lập ra.
Lúc này đây, con đường phía trước tựa hồ dài đến bất ngờ.
Cậu đi trong đó hồi lâu, cũng không thấy xung quanh có cái gì biến hóa.
Phạm vi tầm mắt có thể đạt được tất cả đều là một mảnh hỗn độn mơ hồ không rõ, xung quanh cứ như luôn có âm thanh gì đó, nhưng cẩn thận nghe kĩ thì lại chẳng có gì.
Tiêu Lam vẫn trầm ổn mà đi tới từng bước một, cũng không cảm thấy không kiên nhẫn hoặc là hoảng loạn với chuyện này.
Lạc chỉ dẫn cho cậu, nhất định là có dụng ý gì.
Rốt cuộc, hoàn cảnh xung quanh lại xảy ra thay đổi lần nữa.
Bốn phía đều là nham thạch cứng rắn, ở giữa thường có dung nham nóng bỏng chảy xuôi.
Độ nóng của dung nham làm không khí trở nên khô khan mà nóng rực, sóng nhiệt làm không khí cũng vặn vẹo lên.
Tiêu Lam nhìn thoáng qua hướng mình vừa đi tới, chỉ thấy nơi đó chỉ có một vách đá cứng đờ, căn bản không có bất cứ lối ra nào.
Cậu cứ như đã trống rỗng xuất hiện ở nơi này vậy.
Hơi nóng cuồn cuộn từ phía trước vọt tới, tựa hồ phía trước còn có tồn tại gì đó càng nóng rực hơn nữa.
Chung quy cảm thấy cảnh tượng này hình như đã từng quen biết.
Đây lòng Tiêu Lam có một suy đoán, cậu đi về phía trước.
Đi được vài bước, cậu bỗng nghe được tiếng chiến đấu thanh thế to lớn, quả thực như là loài thú khổng lồ thượng cổ đang vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951650/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.