Dưới sự trợ giúp của nhóm Boss từng có giao thoa, Tiêu Lam và Lạc nhanh chóng mà tiếp cận luồng sáng trắng phía trước.
Cuối cầu thang cuối là một khoảng trắng chói mắt, trắng không có chút tạp chất nào, rồi lại mang theo tính xâm lược dày đặc, nhìn hoàn toàn không cảm thấy thuần khiết hoặc là an bình, ngược lại lộ ra một cảm giác lạnh băng.
Lạc nhìn người bên cạnh: “Em chuẩn bị tốt chưa, tiên sinh?”
Tiêu Lam hít sâu một chút: “Đi thôi.”
Hai người đồng thời nâng bước, bước vào một mảnh tuyết trắng này.
Tầm nhìn nháy mắt đã bị màu trắng chiếm cứ, phảng phất như bị vải bố trắng che khuất đôi mắt.
Một lát sau, màu trắng dần dần xuất hiện những thứ khác.
Đó vẫn là một thế giới thuần trắng.
Không trung màu trắng bao trùm trên đỉnh đầu, dưới chân là một bàn cờ thuần trắng, bộ dáng nhìn qua cùng loại với cờ vua, nhưng khác cờ vua ở chỗ tất cả ô vuông đều là màu trắng, cứ như không dung được chút tạp chất nào.
Hai bên bàn cờ là các quân cờ, cấm vệ quân, kỵ sĩ, giáo chủ, chiến xa, Hoàng Hậu.
Những quân cờ cũng giống bàn cờ dưới chân, đều là thuần sắc trắng.
Chúng nó đứng yên, phảng phất như đang xếp hàng hoan nghênh.
Trong các quân cờ đó không có quân Vua.
Chỉ là ở một đầu khác đối diện với hai người Tiêu Lam, có một bóng người đang đứng.
Người này có gương mặt đồng dạng như Lạc, nhưng khí chất lại lạnh băng như chất vô cơ.
Hắn ta mặc hoa phục thuần trắng, che đậy làn da ngoại trừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951647/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.