Sáng sớm.
Tiêu Lam từ trong giấc ngủ say chậm rãi tỉnh lại, muốn duỗi tứ chi một chút.
Bỗng nhiên cậu cảm giác được không thích hợp, có một cánh tay đang đáp lên sau lưng cậu, xung quanh còn có cảm giác ấm áp khác thường, phảng phất như bị cái gì đó bao bọc lấy.
Đầu óc Tiêu Lam còn có chút mơ màng bỗng nhiên liền tỉnh táo lại, buồn ngủ giống như chuột gặp mèo, “vèo” một tiếng không thấy đâu nữa.
Đôi mắt cậu bỗng nhiên ra.
“Chào buổi sáng, tiên sinh.” Giọng Lạc mang theo ý cười vang lên trên đỉnh đầu cậu.
Tiêu Lam nâng con ngươi lên, đối diện nụ cười ôn hòa trước sau như một của đối phương.
Đầu tóc Lạc hơi hỗn độn, không sạch sẽ gọn gàng bằng ngày thường, ngược lại hiện ra một kiểu lười biếng và mệt mỏi.
Trên người hắn không biết khi nào thay một kiện áo ngủ cùng kiểu với Tiêu Lam, cổ áo ngủ rộng mở, có thể nhìn đến xương quai xanh hình dạng duyên dáng và đường cong dáng người.
Mà giờ phút này, đầu Tiêu Lam đang gối lên cánh tay Lạc.
Tuy rằng cách một lớp vật liệu may mặc, trên cổ vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể, cùng cảm giác cơ bắp mềm dẻo của đối phương.
Tiêu Lam nhịn không được cảm khái, thể chất của phi nhân loại cũng tốt thật đó, đè ép như vậy cả buổi tối thế mà còn mặt không đổi sắc.
Không không không, này không phải trọng điểm vấn đề, được không?!
Trọng điểm là anh chạy đến trên giường mình từ khi nào? Thế mà còn thay áo ngủ? Chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951627/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.