Mắt Tiêu Lam nhìn qua thi thể tàn khuyết của Carlos, vì điên cuồng bảo hổ lột da và kết cục thê lương cuối cùng của đối phương mà thở dài.
Chẳng có nhiều thời giờ cảm khái, hai người dọc theo dấu vết dưới mặt đất đuổi theo.
Những nơi “Thần” đi qua đều để lại một chất nhầy màu xanh lá, một đường đi về hướng hẻo lánh.
Trên đường, Tiêu Lam chỉ vào dấu vết “Thần” để lại, nói ra nghi hoặc của mình với Lạc: “Thứ này anh có thể ăn không?”
Biểu cảm của Lạc đơ ngang: “……”
Hắn không khỏi hoài nghi, bản thân mình trong mắt tiên sinh hóa ra là người có khẩu vị xảo quyệt như vậy ư?
Tựa hồ cảm thấy vấn đề này không quá chuẩn xác, Tiêu Lam giải thích một chút: “Ý em là cắn nuốt ấy, nó…… Đối với anh mà nói có dinh dưỡng chứ?”
Giọng điệu Lạc trầm trọng lên: “Thật ra tôi…… cũng kén ăn.”
Nếu không phải chiến đấu yêu cầu, hắn một chút cũng không muốn cắn nuốt mấy thứ lung tung rối loạn này.
Muốn nói dinh dưỡng, vẫn là mảnh nhỏ của mình là tốt nhất.
Một đường đuổi tới gần một hành lang.
Đột nhiên, mặt đất vốn dĩ bằng phẳng vươn một xúc tua như được tạo thành từ vô số cơ bắp, xúc tua hướng về mắt cá chân Tiêu Lam, bỗng nhiên quất đánh lại đây.
Tiêu Lam nhanh chóng né tránh đi một kích này, lại nhìn đến mặt đất mình vừa mới đứng, sàn nhà cứng rắn trực tiếp bị một kích này đánh nát.
Có thể thấy được một chút sức mạnh của xúc tua này, không phải thằng nhóc mềm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951620/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.