Vì không có vẻ đột ngột, Tiêu Lam lấy vali hành lý lẫn vào trong số du khách lên tàu.
Quá trình lên tàu rất thuận lợi, nhân viên phụ trách công việc kiểm phiếu không có bất luận hoài nghi gì, làm cậu thành công lên tàu Endymion.
Không gian trên tàu rất lớn, Tiêu Lam dựa theo số phòng trên thẻ phòng đi đến.
Cậu tính toán trước tiên xem một chút tình huống, rốt cuộc lữ trình của du thuyền không chỉ một ngày, một điểm dừng chân tạm thời là vô cùng cần thiết, nếu không thích hợp còn cần tìm địa phương khác.
Càng đi, cậu càng có một loại cảm giác không ổn.
Chàng trai này nhìn qua một bộ rất tinh anh, sao đường đến phòng anh ta lại càng đi càng xuống bên dưới?
Xung quanh càng ngày càng âm u, đã nhìn không đến cảnh biển, thậm chí cả đèn hành lang cũng đã hỏng mấy cái, cũng nhìn không tới người phục vụ, nơi này và toàn bộ du thuyền xa hoa thoạt nhìn căn bản là không cùng một cấp bậc.
Cuối cùng, Tiêu Lam đi tới phòng của mình ——F301.
Đây là một khoang ở tầng chót nhất, cả cái cửa sổ cũng không có, tuy rằng có điều hòa trung ương, nhưng không khí vẫn không tốt mười phần, không chỉ nặng nề, còn nghe lên có mùi là lạ.
Hiển nhiên, đây đại khái là căn phòng giá rẻ nhất trong một mớ phòng trên tàu này.
Tiêu Lam: “……”
Rất rõ ràng, cậu chọn trúng một tên đỗ nghèo khỉ rồi.
Còn là loại bề ngoài ngăn nắp sáng sủa, trên thực tế nghèo đến sắp tuột quần.
Này đại khái chính là tâm hữu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951613/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.