Sau một lát, Lạc mở cửa về đến phòng.
Hắn gật gật đầu với hai người Tiêu Lam, ý bảo bên ngoài tạm thời an toàn, bọn họ có thể ra tới.
“Tình huống như thế nào?” Tiêu Lam thấp giọng dò hỏi.
“Nhìn qua trong phòng ngoại trừ chúng ta cũng không có những thứ khác, nhưng mà khe hở chung quy cho tôi một loại cảm giác bị giám thị, nhưng sau khi tìm kiếm thử, bên trong lại không có cất giấu thứ gì.” Lạc trả lời.
“Chẳng lẽ đây là một câu chuyện cuối cùng ư?” Tiêu Lam tự hỏi, “Dưới sự giám thị của khe hở tìm được chìa khóa, hơn nữa rời đi trước khi 'bà nội' và bạn bè bà ta về.”
“Có điều ‘bà nội’ hình như không có nói khi nào bà ta trở về nga?” Vương Thái Địch nói.
“Có khả năng giống như lần trước, chỉ cần bà ta cảm thấy thời gian thích hợp là trở lại.” Tiêu Lam nhìn ánh trăng hơi lộ ra nơi cửa sổ thông khí, “Tôi hoài nghi bà ta căn bản là chẳng hề đi xa, có lẽ vẫn luôn quanh quẩn gần nhà mà thôi.”
Như là đáp lại lời Tiêu Lam nói, cửa sổ thông khí bỗng nhiên hiện lên đi một mảnh bóng tối, làm trong nhà nháy mắt tối đi trong chớp mắt.
Vương Thái Địch hít mạnh một hơi, còn may lúc cậu nhóc tiến vào Thế Giới Hàng Lâm vẫn còn nhỏ tuổi, gần như bị dọa đến lớn luôn, cũng không tỏ vẻ ra quá nhiều cảm xúc sợ hãi, rất nhanh đã thu liễm động tác của mình.
“Đi thôi, càng nhanh càng tốt, phía sau không chừng còn sẽ có biến cố gì.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951531/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.