Theo ý thức rời xa, năng lực bảo trì hình người của Lạc cũng đang chậm rãi mất đi.
Hình thể đàn ông trưởng thành mà Tiêu Lam vốn quen thuộc bắt đầu không thể duy trì, dần dần lui thành một cái bóng màu đen. Bởi vì lực lượng không ổn định, bóng dáng vẫn cứ đang không ngừng biến hóa, ở vài loại hình thái khác nhau.
Cuối cùng như ngừng lại hình thái mèo mà Tiêu Lam đã từng quen biết.
Nhưng là phiên bản họa sĩ linh hồn càng thêm phóng đãng không kềm chế được.
Nhìn mèo đen hình thể to bự mà bốn chân còn không trên một đường thẳng trước mặt mình, Tiêu Lam vươn tay chọc chọc cái đầu lông xù xù của hắn, ờm, thế mà vẫn còn bị móp, lúc này đây càng móp có tính nghệ thuật trừu tượng hơn trước đó nữa.
Nhưng tốt xấu là không có biến thành một bãi đen sì lì, giảm bớt không ít khó khăn công việc cho Tiêu Lam, thật ra làm cậu nhẹ nhàng thở ra.
Tiêu Lam vươn tay, ý đồ bế mèo đen lên.
Lại không ngờ, hiện tại thân thể của Lạc mềm như cục bột.
Cái tay cậu kéo cổ mèo đen kia cứ như nếu dùng sức lớn một chút là trực tiếp nhấc toàn bộ đầu mèo lên được, giữa đầu và thân thể xả ra một cái cổ đại khái cỡ nửa thước, làm hình ảnh vốn dĩ vô cùng có linh hồn giờ lại tăng thêm một tia hơi thở ma huyễn, phảng phất như thủy quái gì đó trong lời đồn.
Khóe miệng Tiêu Lam run rẩy: “Lạc, chất lượng này của anh không quá ổn rồi nha……”
Tiêu Lam nhanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951515/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.