Trở lại phòng, Tiêu Lam rốt cuộc cũng hưởng thụ được thanh tịnh khó có được.
Cậu trở lại cái giường vang răng rắc tản ra vị rỉ sắt, nằm lên cũng không thoải mái kia, chuẩn bị chính thức nghỉ ngơi một chút.
Tầm mắt đảo qua bên cạnh, lại thấy được Lạc lại tự giác chạy tới bên cửa sổ, bóng dáng Lạc bên cửa sổ có vẻ cô độc lại tịch liêu. Tiêu Lam lại một lần nữa cảm thấy mình phảng phất như một địa chủ lòng dạ hiểm độc, đang ức hiếp đứa ở đáng thương.
Lương tâm có đau một tí xíu.
Cậu vẫy vẫy tay với Lạc: “Nếu không, anh tới mép giường ngồi đi?”
Nói rồi còn hướng bên trong dịch vào hai cái, khung giường lại lần nữa phát ra tiếng kẽo kẹt bất kham gánh nặng. Nhưng chủ nhà keo kiệt vốn dĩ chuẩn bị giường chỉ lớn có nhiêu đó, dịch đến muốn dán lên tường luôn cũng không dịch ra được không gian bao lớn.
Ánh sáng đêm mỏng manh, Lạc hơi gợi lên khóe môi: “Tuân mệnh, tiên sinh.”
Hắn đi về phía Tiêu Lam, nhẹ nhàng ngồi ở mép giường, không phát ra chút âm thanh nào, hơn nữa vừa lúc bảo vệ cho hàng rào sắt ở mép giường.
Cả tòa nhà ngoại trừ bọn họ ra gần như không có hộ gia đình, trong thành thị giả dối ngoài cửa sổ cũng không có chút âm thanh nào truyền tới, tiếng gió đêm thổi qua giờ phút này có vẻ cực kỳ rõ ràng.
Giờ khắc này, giữa trời đất lại là có vẻ đặc biệt an tĩnh.
An tĩnh thì có an tĩnh, nhưng mà…… Nóng quá trời!
Hoàn cảnh nóng bức, hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dua-vao-ngheo-kho-quet-ngang-tro-choi-kinh-di/951504/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.