Nhóm dịch: Phong Thần Tử
Triệu Mộng Khởi muốn nói đó là do nhà cô ta đã bồi thường tài nguyên cho Ngu Ninh, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô thì chẳng thể thốt lên lời đó.
Ngu Ninh lạnh mặt, vẻ mặt quật cường: "Bởi vì tôi đã từng trải qua khoảng thời gian khổ sở như địa ngục đó, bởi vì… chúng ta từng là đồng đội. Bởi vì tôi nhớ lúc mình bị đau dạ dày, Châu San San cô đã đi lấy nước ấm cho tôi, Tống Tinh cô thì sốt ruột đi mua thuốc cho tôi. Tuy rằng đầu óc cô không tốt lắm nên đã mua nhầm thuốc, nhưng sau đó cô đã lo lắng đến mức bật khóc."
Đây là lúc bọn họ vừa tiến vào công ty giải trí Vĩnh Gia, khi đó tất cả bọn họ đều vô tư, không có nhiều dã tâm như bây giờ.
Ngu Ninh siết chặt tay, cắn răng nói: "Tôi nhớ đến đội trưởng đã khao cả nhóm đi nhà hàng, còn mua trà sữa, bánh kem cho chúng ta. Bốn người chúng ta luyện nhảy đến nửa đêm, mệt đến mức nằm nhoài trên sàn tập, không động đậy nổi nhưng vẫn thảo luận về chuyện ra album, mở một buổi hòa nhạc toàn cầu, còn thảo luận đến chuyện nếu nổi tiếng rồi sẽ khoe khoang thế nào."
Triệu Mộng Khởi lại thấy không thể nhìn thẳng vào mắt Ngu Ninh nữa.
Ngu Ninh lạnh lùng nói: "Tất cả mọi chuyện tôi đều nhớ rõ! Nhưng mấy người đã quên hết rồi, là mấy người có lỗi với tôi!"
Tống Tinh nhớ tới chuyện trước kia liền bật khóc.
Trong lòng Châu San San trào dâng một nỗi áy náy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dep-qua-di-mat/1774344/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.