Trong phòng làm việc của công ty giải trí Vĩnh Gia, Ngu Ninh ngớ người nhìn người phụ nữ trước mắt mình, trong phút chốc vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang diễn ra.
Người phụ nữ kia bưng ly cà phê lên, nhấp một ngụm rồi nói: "Ngu Ninh, đừng làm việc ngốc."
Bối rối? Ngu Ninh?
Ngu Ninh nhìn tấm bảng tên chức vụ trên bàn làm việc.
Người đại diện Trần Ni.
Trần Ni đặt ly cà phê xuống, nhìn Ngu Ninh bằng ánh mắt mất kiên nhẫn nhưng vẫn cất giọng ôn hòa nói: "Suy nghĩ kỹ lưỡng mà xem, chỉ cần em đứng ra thừa nhận mình là người trong đoạn video đó, chẳng những công ty sẽ bồi thường cho em một khoản tiền lớn còn sẽ cung cấp cho em thêm nhiều tài nguyên nữa."
Video? Tài nguyên? Khoản tiền lớn?
Ngu Ninh vô thức muốn lấy điện thoại di động ra để ghi âm, thế nhưng mò mẫm một hồi vẫn chẳng thấy đâu. Bên cạnh cô không mang theo túi xách, mà trong túi quần áo cũng không có điện thoại, lẽ nào cô không mang theo?
Trần Ni thấy Ngu Ninh cứ im lặng mãi: "Chỉ cần em đồng ý thừa nhận, sau này chẳng lẽ nhóm trưởng sẽ không chăm sóc cho em hay sao? Ủy viên Triệu cũng sẽ ghi nhận ân tình này của em."
Đến hiện tại Ngu Ninh vẫn không hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, lại cảm thấy nhức đầu kinh khủng: "Trần, chị Trần, chị có thể để em suy nghĩ một chút không?"
Nghe ra giọng điệu yếu ớt của Ngu Ninh, Trần Ni cho rằng cô đã động lòng: "Được, nhưng phải mau chóng cho chị một câu trả lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-dep-qua-di-mat/1774307/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.