*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Dâu
Duy Duy chạy về phía góc phải bãi cỏ ngồi xổm xuống, tay ôm chặt đầu, thân mình run lên bần bật.
Bước chân đang đuổi theo của Cao Nhiên dừng lại, cậu híp mắt nhìn cô bé hận không thể co mình thành một cục, nơi đó chính là khu vực an toàn của cô bé.
Khi một người đang trong tình huống khủng hoảng tột độ, sẽ chạy về phía an toàn nhất trong tiềm thức, trốn đi.
Con đường này đã từng được Duy Duy dùng đến, cố định trong tiềm thức của cô bé rồi, vậy lần đầu tiên là khi nào?
Cao Nhiên nhíu mày nhìn về sau, tầm mắt của cậu trải dài từ nhà xưởng cách đó không xa đến bãi cỏ này, đầu óc nhanh chóng vận chuyển, từng giả thiết hình thành trong đầu, biến mất, rồi lại hình thành.
Cuối cùng một cảnh tượng phóng to trong đầu Cao Nhiên đầy rõ ràng, cậu nhìn cô bé bị Triệu Tứ Hải kiềm chế, trán toát mồ hôi, mặt cắt không còn giọt máu, “Tiên sư nó, hình như mình sai rồi.”
Đúng lúc này, một thành viên đội kĩ thuật đang khám xét bãi cỏ đột nhiên hô to, “Đội trưởng Phong, em phát hiện mấy bộ hài cốt!”
Kế đó lại một thành viên khác hô lên, “Phía bên tôi cũng có ——”
Cao Nhiên ngồi xổm xuống đất, tay siết thành nắm đấm đập lên thái dương đau buốt, thật sự sai rồi.
Sáng 11 giờ 20, đồn công an.
Trên bàn giải phẫu có một bộ thi thể đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-den-tu-the-gioi-song-song/586342/quyen-2-chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.