Sau khi bác Lưu bị thương và được đưa đến bệnh viện, ba Lâm cứ thế đi ra ngoài để tránh mặt luôn. Sau khi nhận được điện thoại từ mẹ Lâm, ông hỏi: "Hành Tri không phát hoả à? Nó chỉ bảo tôi về nhà, sáng mai phải ra ngoài thôi?"
Mẹ Lâm ừ một tiếng, bà tránh đi Lâm Giai Hân và Trình Hi, nói với chồng mình: "Có điều con nó ở trong thư phòng một lúc rồi mới đi ra, nói sáng sớm mai cả nhà ta đều phải cùng ra ngoài một chuyến."
Ba Lâm thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp đồng ý. Nếu là ngày thường, cho dù cuối cùng cũng phải về nhưng kiểu gì ông vẫn sẽ oán trách vài câu, trách móc Lâm Hành Tri ít nhiều. Nhưng lần này thì ông thoải mái đồng ý luôn, hơn nữa vừa cúp điện thoại là kêu tài xế chở thẳng ông về nhà.
Khi Lâm Hành Tri trở lại phòng của mình, anh liền bật máy tính, để các video clip phát lặp lại một vòng. Nhìn người trong video, cuối cùng anh cũng hoàn toàn bình tĩnh lại.
Một đêm này, Lâm Hành Tri không lại nằm mơ nữa. Buổi sáng, sau khi thức dậy, anh vẫn dựa theo thói quen mà chạy bộ một hồi. Lúc trở về thì bảo người làm đi gọi người nhà của mình dậy.
Ba Lâm ngáp dài đi ra, sắc mặt ông cực kỳ khó coi, rõ ràng là còn chưa tỉnh ngủ. Nhìn thấy Lâm Hành Tri, ông làu bàu: "Còn sớm như vậy, định đi đâu?"
Lâm Hành Tri đã sớm thông báo cho tài xế: "Đi viếng mộ."
Ba Lâm còn đang vươn vai,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-xem-cuon-sach-ma-may-nguoi-xuyen-vao-roi/2623257/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.