Tìm thấy rồi! Nhạc Văn hơi căng thẳng, nhịp tim vừa mới bình lặng lại bởi sóng vàng nay lại đập loạn xạ. Nhưng lần này không phải vì bị truy đuổi, mà là vì sự hồi hộp khi sắp chạm tay vào trọng bảo.
Trong trạng thái không có ai thúc động mà vẫn có thể xua đuổi yêu ma tà túy, khai phá ra một mảnh tịnh thổ giữa lòng hoang khu sâu thẳm thế này, vật này chắc chắn không phải phàm trần! Anh bước từng bước vào trong xác chiếc trực thăng nát bấy, thần thức quét qua một lượt thấy không có gì bất thường mới tiến vào hẳn.
Vừa nhìn vào, đồng tử Nhạc Văn co rụt lại! Ngay dưới ghế sau là một xác chết cháy khô, nhưng điều kinh ngạc là cái xác này lại có màu vàng kim! Bề mặt nó như được dát một lớp bột vàng, trông như thể được rèn ra từ lửa vậy. Ở ghế lái cũng có một cái xác "vàng cháy" tương tự. Xem ra không phải người đặc biệt, mà là ngọn linh hỏa thiêu cháy họ vô cùng phi phàm.
Họ không chết vì rơi máy bay, mà là bị linh hỏa thiêu chết trước, sau đó máy bay mới rơi xuống đây. Nhạc Văn quét mắt nhìn xuống gầm ghế trước, thấy một cẩm hộp bị vỡ, bên trong đặt một thanh kiếm đồng nhỏ cổ phác.
Thanh kiếm chỉ dài bằng lòng bàn tay, trông như đúc từ đồng thau nhưng ẩn chứa hào quang lưu chuyển. Những gợn sóng xua đuổi tà túy chính là phát ra từ nó. Nhạc Văn chạm nhẹ vào, cảm thấy thanh kiếm tỏa nhiệt nóng hổi, như thể một thiết bị điện dùng quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-tung-thay-rong/5222118/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.