Bước ra khỏi cửa khẩu, đập vào mắt là những rặng cây che lấp cả bầu trời, cao lớn và tươi tốt, mọc sát rạt vào màn sáng. Những dây leo dài rủ xuống, đung đưa dữ dội trong cơn gió lộng. Dù rừng rậm dày đặc nhưng gió vẫn rít gào liên hồi, thậm chí không thể phân biệt nổi gió thổi từ hướng nào, chỉ cảm thấy bốn phương tám hướng đều là gió ngược.
Trong rừng sâu, lá cây xào xạc để lộ những mảng xi măng vỡ vụn phía dưới, thấp thoáng hình dáng của một cây cầu. Nơi này trước đây từng có một cây cầu sao? "Chúng ta đang ở Tây Quan Khẩu của Giang Thành, hành quân nhanh về phía tây bắc, đi khoảng một ngày đường là đến Hồ Thu Vân. Chỉ có một đêm để hái Vân Ba Tuyết Liên, trời sáng phải quay về ngay để kịp về đây trước khi trời tối mai."
La Bát Ổn nhắc lại lộ trình. Trong vùng hoang dã rất khó phân biệt phương hướng, cần phải tuân thủ nghiêm ngặt lộ trình đã định.
"Lộ trình này nguy hiểm không cao, khá dễ đi, không cần lo lắng." Thần Tiên Ngư cười nói: "Cứ cách một hai năm tôi lại đến hái Vân Ba Tuyết Liên một lần, không phải để bán lấy tiền mà là tự mình nghiền thuốc để làm đẹp da."
"Tôi cũng là để mang về cho luyện dược sư." Đông Mộng Dao nói: "Mua trên thị trường đắt quá, chi bằng tự mình đi hái một chuyến."
"Dù dễ đi nhưng vẫn phải nâng cao cảnh giác." La Bát Ổn nghiêm nghị hẳn lên, "Vùng hoang dã chuyện gì cũng có thể xảy ra. Chúng ta giữ khoảng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-tung-thay-rong/5222112/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.