Edit : Lâm Uyên
Beta: Hiên Vũ
“Được được được, tôi không phải đồ vật, cậu mới là đồ vật.” Trần Tử đi tới trước tủ lạnh, đưa tay lấy đồ bên trong, anh đói bụng rồi.
“Anh tìm cái gì vậy?” Thái Miêu Nhi đi tới phía sau Trần Tử, tò mò nhìn, dọa Trần Tử sợ hết hồn.
“Cậu đi không phát ra tiếng động sao?” Xoa xoa trái tim nhỏ của mình, rồi xoay người tiếp tục tìm kiếm cái gì đó “Tôi đang tìm đồ ăn.” Nhưng không tìm được gì hết, chỉ lấy ra được sủi cảo đông lạnh, cũng không biết còn dùng được không.
“Cậu…” Cầm túi bánh chẻo không biết mua khi nào, rồi quay người về phía sau “Cậu làm cơm nhé?”
Bé con tò mò gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Rốt cuộc là làm hay không làm vậy?”
“Làm.” Nghiêng đầu nhìn Trần Tử “Nhưng tôi không biết dùng nhà bếp.”
Nơi này tất cả đều rất phức tạp, cũng rất kỳ lạ.
“Ok, cái này không thành vấn đề, tới, tôi dạy cho cậu.” Lôi kéo bé con đầy tò mò đi vào phòng bếp, bắt đầu dạy cách sử dụng.
Thái Miêu Nhi là một đứa trẻ rất thông minh, chỉ là mười bảy năm qua, cậu không có cơ hội để học. Mặc dù đến thời đại điện tử này, giống như đứa trẻ mới sinh, nhưng cậu lại có trí thông minh, giống như máy tính chưa cài đặt phần mềm, bạn cài đặt phần mềm cho nó, lập tức có thể sử dụng.
Đối với Trần Tử mà nói, dạy Thái Miêu Nhi sử dụng “đồ dùng nhà bếp” là một chuyện vô cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-da-nghe-thay-thanh-am-cua-hanh-phuc/2406424/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.