“Nhưng mà... Nhưng mà...”
Lưu Xảo kỳ thực cũng hiểu được điều Diệp Lăng nói là đúng, từ lúc học đại học đến bây giờ, cô bị rất nhiều người con trai quấy rầy, chẳng qua không có kiểu nguy hiểm như Lưu Hải Nam mà thôi.
“Không nhưng nhị gì hết, cái này đã quyết định rồi!”
Diệp Lăng cười nói:
“Yên tâm đi, ta rất thích bò sữa, thế nhưng sẽ không tùy tiện vắt sữa khi bò sữa không đồng ý đâu nha!”
Lưu Xảo sửng sốt, sau đó liền phản ứng lại. Cô nổi giận đùng đùng hướng Diệp Lăng giơ nắm đấm, đồng thời nói:
“Ngươi không biết xấu hổ, ngươi mới là bò sữa, ngươi... A!”
Lưu Xảo còn chưa nói hết, bỗng nhiên trợt chân, đôi núi trước ngực run lẩy theo, kêu lên một tiếng, chuẩn bị ngã trên sàn nhà.
Diệp Lăng tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng bước lên, lập tức đỡ lấy Lưu Xảo.
Chẳng qua.......
“Cái này sao mềm vậy?”
Diệp Lăng trong lòng nghi hoặc, đồng thời lại theo bản năng bóp nhẹ một cái.
“Lưu manh!”
Lưu Xảo hét lên một tiếng, vội vàng giãy dụa đứng dậy, đẩy Diệp Lăng ra, lui lại đằng sau mấy bước. Mặt nàng đỏ hết cả lên, cảm giác cả người như tê dại đi, giống như bị điện giật vậy.
Cái tên sắc lang này... Hắn cứ tự nhiên dám sờ nơi đó của mình!
Lúc này Diệp Lăng cũng phản ứng kịp, lúc nãy hắn cũng là thấy tình huống quá nguy cấp, bàn tay quơ tới, đâu nghĩ là sẽ quơ trúng nơi đó chứ?
Ài, thật sự là không ngờ vừa to lại vừa mềm như vậy a...
Diệp Lăng cười cười xấu hổ, nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-tien-de-trong-sinh/1855082/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.