“Xong, cái này xác định xong luôn rồi.”
“Không biết tự lượng sức, Lưu Hải Nam mà cũng dám đánh.”
“Ha hả, ta dám đánh cuộc, cái tên tên ngu này sống không quá ngày hôm nay, coi như có thể sống, thì cũng là tàn phế.”
Người xung quanh đều lên tiếng nghị luận.
Cái thế giới này chính là như vậy, mắt chó coi thường người khác quá nhiều.....
Lưu Hải Nam sờ sờ khuôn mặt sưng lên của mình, vẻ mặt không thể tin được.
“Mày dám đánh ta?!”
Lưu Hải Nam lửa giận ngất trời nói.
“Ba!”
Diệp Lăng lại tặng thêm một cái bạt tai vang dội vào mặt hắn.
Lưu Hải Nam xoay ba vòng, đảo ngược ba vòng, đem hai chữ ‘Xoay quanh’ diễn vô cùng nhuần nhuyễn.
Đồng thời, hắn vẫn luôn tự nhận là mình có khuôn mặt rất tuấn tú, bây giờ lại là sưng thành đầu heo luôn rồi.
“Ta đánh ngươi, ngươi có thể làm gì được ta?”
Diệp Lăng nhàn nhạt nói.
“Con mẹ nó!”
Lưu Hải Nam liền đứng lên hướng Diệp Lăng đánh tới.
Diệp Lăng nhếch môi khinh thường, bắt lấy nắm đấm của Lưu Hải Nam, hơi dùng sức, Lưu Hải Nam lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như con lợn bị giết thịt.
“Thả... Buông!”
Lưu Hải Nam rống nói.
“Phú nhị đại ngươi nhiều tiền đúng không? Có tiền là cái gì cũng đúng à?”
Diệp Lăng vừa nói trên vừa gia tăng sức lực trên tay, trong lúc mơ hồ đều có thể nghe được tiếng răng rắc.
Hắn cũng không có đem tay Lưu Hải Nam bóp gãy, chẳng qua trong khoảng thời gian ngắn, tay Lưu Hải Nam gần như tàn phế.
“A..A..A!!”
Trên trán Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-tien-de-trong-sinh/130732/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.