- Tiểu tử! Chết đi!
Lâm Chấn khóe miệng hiện lên một vệt lạnh lẽo cười gằn
- Lâm Chấn ta nếu muốn giết người, không người nào có thể cứu đến rồi!
Vừa dứt lời, đấu khí trong cơ thể lão bàng bạc tăng lên, hai tay chậm rãi từ từ trong áo bào duỗi ra!
Lăng Huyền Phong cùng Cát Dụ Thành sắc mặt nghiêm nghị. Lão già gân này muốn tung đại chiêu?
Một vài giây sau, Lâm Chấn hai tay đột nhiên hướng lên trời, đánh ra một tia khí màu đen. Trên tay trái một luồng hỏa diễm màu tím bốc lên.
Vèo!
Hỏa Diễm màu tím trông thật chói mắt. Nhiệt độ tỏa ra vô cùng lớn nhất thời tràn ngập toàn bộ khuôn viên trăm mét. Nó phóng thích một luồng năng lượng hung hãn, cơ hồ không gian cũng bị đốt cháy đến có chút vặn vẹo.
Hít!
Nhất thời, Lăng Huyền Phong cùng Cát Dụ Thành hít vào một ngụm khí lạnh!
Đây là pháp quyết gì, sao có thể có thể ngưng luyện hỏa diễm uy lực kinh người đến thế? Quả thực chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy!
Cát Dụ Thành lông mày khẽ nhíu. Bôn tẩu giang hồ mấy chục năm, nhưng cũng chưa từng thấy loại hỏa diễm nào quỷ dị như thế, màu tím bên trong lộ ra thâm trầm u ám, còn có nhiệt lượng đáng sợ kia, đã vượt xa tầm nhận thức của lão!
- Lão già này, đến tột cùng muốn làm gì?
Lăng Huyền Phong con ngươi híp lại, trong thâm tâm càng sản sinh một ít bất an.
- Coi chừng! Đừng để hỏa diễm màu tím kia động phải! Cho dù là ta cũng chưa chắc cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-cuu-am-chan-kinh-he-thong/917044/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.