- Âm... Âm Tào Địa Phủ? Nhị vị đại gia, các ngài đang trêu tiểu nhân đúng không a?
Lăng Huyền Phong lắp ba lắp bắp. Hắn không dám tin vào tai mình nữa. Mình đang ở Âm Phủ?
- Bọn ta không có rảnh mà đi trêu ngươi.
Hắc Vô Thường trợn mắt lên nhìn hắn.
- Ặc! Vậy... vậy... Tiểu nhân đã chết rồi sao?
- Đúng!
- Thật sự là chết?
- Đúng!
Lăng Huyền Phong cúi đầu suy sụp. Thật sự mình đã chết? Cũng phải thôi, ăn trọn một nhát kiếm vào tim, ngươi còn sống mới là lạ.
- Hai vị... vậy... vậy tiểu nhân phải uống... cái gì kia... Canh Mạnh Bà sao?
Lăng Huyền Phong rụt rè hỏi. Quả thực hắn thực sự rất tiếc nuối cuộc sống đó. Ở đó hắn có gia đình, huynh đệ, nhất là các thê tử của hắn nữa. Chỉ tiếc rằng hắn chưa có cơ hội cho các nàng một danh phận. Thở dài, sự việc đã rồi, hắn có nuối tiếc cũng vô dụng. Bạch Vô Thường đột nhiên nói một câu:
- Thực ra thì ngươi nói đúng, nhưng cũng không đúng.
- Là có ý gì?
Bạch Vô Thường túm lấy vai hắn rồi nói:
- Theo chúng ta đến một nơi, nếu lúc đó ngươi vẫn quyết định uống Mạnh Bà Thang thì cũng không muộn.
Lăng Huyền Phong chợt phấn chấn, chẳng lẽ có cách để quay lại?
Hắc Bạch Vô Thường kéo hắn bay đi xuyên qua cánh đồng hoa Bỉ Ngạn. Ở phía dưới, Lăng Huyền Phong nhìn thấy vô số hình dáng nhân loại, nhưng bọn họ lại trong suốt vậy.
- Đó là những âm hồn, đang xếp hàng để đi đến gặp Diêm Vương đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-cuu-am-chan-kinh-he-thong/916991/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.