Tại một nơi rừng rậm hẻo lánh cách Ngọa Đương 600 dặm...
- Hộc! Hộc! Hộc! Hộc! Chạy nhanh lên! Chạy mau!
Một tiếng hét thảm thiết vang lên. Một đám khất cái vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, mặt cắt không còn chút máu chạy ra khỏi khu rừng.
- Phương Cửu! Phương Cửu!
Một trong số đám ăn mày nhìn về phía sau kêu lên trong tuyệt vọng.
- Nhị Cẩu chạy mau! Hắn chết rồi! Không còn kịp nữa!
Một tên ăn mày khác thấy đồng bạn mình vẫn còn đang nấn ná thì vội vàng kéo tay hắn. Hiển nhiên cái thứ đang rình rập ở trong rừng làm bọn hắn vô cùng sợ hãi.
- Hu hu hu! Phương Cửu! Huynh đệ! Đại Đầu, Phương Cửu... hắn...
Gã ăn mày tên Nhị Cẩu bật khóc như một đứa trẻ. Ở bên cạnh, Đại Đầu cúi gằm mặt xuống, môi mím chặt lại. Mặc dù hắn rất đau lòng nhưng hắn biết lúc này không thể khóc, thoát khỏi đây mới là thượng sách.
- Hắn chết rồi! Nghe rõ đây! Chúng ta không còn cách nào khác cả!
Đúng lúc này, một tiếng hú ghê rợn phát ra ở đằng sau bọn hắn:
- Khặc! Khặc! Khặc! Khặc! Mấy con chuột nhắt! Ở lại!!!
2 người kinh hãi đến rợn tóc gáy, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy như điên về phía trước. Nhưng âm thanh đó vẫn luẩn quẩn phía sau lưng:
- Chạy! Chạy đi! Chạy nhanh lên! Các ngươi chạy đi! Ha ha ha ha ha!
Từ phía trong rừng rậm, một luồng khói đen thoát ra, hướng hai gã ăn mày mà bay tới. Đại Đầu trông thấy thế thì kinh hồn táng đảm, vội vàng nói với Nhị Cẩu:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cuong-cuu-am-chan-kinh-he-thong/916971/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.