Con người thường phạm những sai lầm, tất nhiên có thể sửa chữa hay không, cũng đều lưu lại dấu vết thật sâu trong tâm hồn. Khiến chúng ta dằn vặt, khiến chúng ta hối hận.
Với tôi, sai lầm của bản thân chính là điều tuyệt vời nhất. Bởi khi ấy, tôi mới nhận ra rằng cái gì mới là đúng, và đặc biệt, là điều quan trọng nhất của tôi.
...
Thời thanh xuân của bạn như thế nào? Có đẹp rực rỡ, đủ khiến bạn vui vẻ khi hoài niệm đến?
Còn tôi của khi ấy, thì rất vô vị. Đến mức tôi không biết vì sao bản thân lại sinh ra.
Người ta thường bảo, khoảng thời gian khiến con người ta hoài niệm nhất chính là thời cấp 3. Tôi đã luôn không tin vào điều ấy, với những kí ức của một khoảng trống trong tôi, rất mờ nhạt.
Cấp 3 của tôi, không còn trò đùa tinh nghịch vô tư vô lo, không còn những suy nghĩ đơn thuần như buổi nào. Hoặc là, không còn vì những câu nói vu vơ trong lớp học mà cười phá lên cùng đám bạn mà tôi chẳng thể nào quên được của một thời cấp 2 nào đó.
Tôi ở cấp 3, vô tri vô giác trở thành con người gần như thiếu cảm xúc. Tôi xuất hiện cảm giác tự ti, luôn khao khát có thể tự nhốt mình trong một góc kín đáo, chật hẹp và đầy bóng tối.
Tôi không còn muốn kết bạn với bất kì ai, vì đơn giản, tôi nghĩ mình hoàn toàn không thể hòa hợp được với lớp. Rồi từ khi nào, tôi đâm ra ghét chúng.
Những trò đùa của chúng, những hoạt động vui chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-cua-khi-ay/58052/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.