Đỗ Cửu bị gặm mặt nhưng lại không hề thấy ngạc nhiên, bởi vì đây là do chính Lục Hướng Cửu dạy dỗ, y dạy cho nam chính công không ít tư tưởng sai lệch ví dụ như ở nhà thì không mặc quần áo, nhìn thấy y phải hôn một cái trước.
Lại nói, lúc đầu nam chính công hoàn toàn nghe lời y, bởi vì người đầu tiên hắn nhìn thấy lúc tỉnh lại là Lục Hướng Cửu nên sẽ có hiệu ứng chim non.
Nhưng hắn chỉ mất trí nhớ chứ không phải ngốc thật, IQ và EQ vẫn còn đó, sau đó hắn lên mạng, xem TV còn tiếp xúc với người xung quanh càng ngày càng cảm thấy không đúng, huống hồ gì bản chất của hắn vẫn là một quân nhân gần như toàn năng khiến trong lòng sinh ra nghi ngờ sâu sắc cùng cảnh giác với Lục Hướng Cửu, sau khi nhớ lại lập tức hiểu rõ được ý đồ xấu xa của Lục Hướng Cửu nên càng thêm chán ghét y.
"Ngoan quá." Đỗ Cửu nắm cằm Nhị Ngốc sang hôn lên môi hắn, ý bảo đủ rồi, hiện giờ dạ dày y không thoải mái nên không có tâm trạng chơi cùng hắn.
"Mặc quần áo làm gì chứ, như thế này không phải được rồi sao." Y không kiên nhẫn mà nhìn Lục Tiểu Chu, "Anh đói rồi, mau đi nấu gì cho anh đi, dạ dày của anh khó chịu."
Lục Tiểu Chu cầm quần áo nhìn Nhị Ngốc rồi lại nhìn Đỗ Cửu, cuối cùng buông xuống: "Em đi ngay." Thói quen lâu ngày khiến cậu không thể nào cãi lời Lục Hướng Cửu được.
"Bế tôi lên sô pha." Đỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-coi-cac-nguoi-nhu-anh-em/3187104/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.