Lúc Hà Nại từ nhà Tô Học đi ra, trong đầu rất hỗn loạn, một số kí ức cậu muốn quên lại cuồn cuộn trở về.
Phương Bảo Thượng, đúng là tên của ông ta.
Lúc nhỏ, Tiểu Hà Nại cũng từng có một đoạn tuổi thơ rất tươi đẹp. Khi đó, nhà trẻ rất gần nhà, Hà Tiêu mỗi sáng sớm đều đưa cậu đến, sau đó buổi trưa lại đến đón cậu, hai người vừa về vừa hát thật vui vẻ. Tiểu Hà Nại lớn lên rất đáng yêu, nên mấy cô trong nhà trẻ đặc biệt chăm sóc cậu. Hơn nữa Hà Nại còn có một người mẹ xinh đẹp, thế nên bạn nhỏ nào cũng mơ ước được như Tiểu Hà Nại.
Hà Tiêu không có công việc, chỉ biết làm nội trợ, mỗi ngày ngoại trừ chăm sóc Tiểu Hà Nại ra, thì chính là chờ ba ba của Tiểu Hà Nại đến. Phương Bảo Thượng mỗi tuần chỉ đến hai lần, vô luận Hà Tiêu làm ồn làm nũng cỡ nào, ông ta đều kiên trì tới có hai lần. Có lần Hà Tiêu làm dữ, ông ta chỉ tới có một lần. Khôn khéo như ông ta, biết nên giữ khoảng cách thích hợp, tình nhân mới sẽ không hung hăng nữa. Đúng là từ đó Hà Tiêu không còn kiêu ngạo nữa, bà ta rất yêu Phương Bảo Thượng, nếu không năm đó sẽ không chọn ở cùng ông ta, thậm chí còn đoạn tuyệt quan hệ với người nhà, cũng chỉ vì những năm ấy.
Mà khi Hà Nại còn nhỏ, cái gì cũng không biết, cậu chỉ biết mẹ đã từng nói: "Ba ba làm việc rất bận, mấy ngày mới về nhà một lần, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-co-muon-be-cong-cau-dau/2354172/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.