Mùa đông của nhân gian đã đến rồi.
Tạ Hào nhạy bén phát hiện, lúc Mạc Bắc Hồ hóa thành nguyên hình, lông nhung hình như trở nên dày hơn một chút, khiến hắn thỉnh thoảng lại có một loại ảo giác hạnh phúc như rơi vào trong đám mây.
Không chỉ vậy, hình như...
Hình thể cũng trở nên lớn hơn một chút?
Dựa theo lượng ăn bữa khuya thường ngày mà nói, sự thay đổi này hoàn toàn không chút bất thường.
Tuy nhiên, lúc hoá thành hình người thì hoàn toàn không nhìn ra được.
Hơn nữa, tuy rằng biết không có tác dụng gì, nhưng Mạc Bắc Hồ luôn ngoan ngoãn tiếp nhận các loại huấn luyện thể hình giảm cân, hoàn toàn không chút lười biếng. Không chỉ vậy, hình như vì muốn bản thân được thoải mái thưởng thức món ngon trong khi những bạn bè nghệ sĩ khác đều phải ăn kiêng nghiêm ngặt để giữ dáng, cậu cảm thấy có chút áy náy, nên lúc huấn luyện lại càng thêm hăng say.
Tạ Hào không tìm Mạc Bắc Hồ, chỉ tìm Đồng Hi xác nhận: “Em ấy ăn bao nhiêu cũng không ảnh hưởng đến hình thể dạng người à?”
“Có ý gì?” Hệ thống vô cùng cảnh giác: “Chẳng lẽ anh đang chê Tiểu Hồ nhà chúng tôi ăn nhiều à!”
“...Đương nhiên không phải.” Tạ Hào nhướng mày nhìn nó, đột nhiên có ảo giác như nhìn thấy nhà mẹ đẻ đang bao che con mình.
Hắn không nhịn được cười một tiếng: “Cậu cho rằng tôi là người thế nào? Tôi không đủ tiền mời em ấy ăn cơm à? Hơn nữa với thu nhập hiện tại của Tiểu Hồ, muốn ăn món gì thì ăn món đó chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218051/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.