Hai mắt Mạc Bắc Hồ lập tức sáng lên.
Cậu không sợ Chu Vân Thượng lắm, nhưng vẫn chưa quá thân thiết với ông ấy, nếu cùng đi thực tế với ông ấy thì khó tránh khỏi cảm thấy hơi chút xấu hổ.
Có Tạ Hào đi cùng là được rồi, Mạc Bắc Hồ nghĩ, cậu chưa từng nhìn thấy Tạ Hào xấu hổ trước mặt ai bao giờ.
Sau khi nói rõ, Tạ Hào đứng ra liên hệ với Chu Vân Thượng, cuối cùng thành viên của chuyến đi này được chốt lại là hai người một hồ một thống.
Chu Vân Thượng, Tạ Hào, cùng với Mạc Bắc Hồ và Đồng Hi.
Chu Vân Thượng nghe nói người đại diện của Mạc Bắc Hồ cũng đi, dứt khoát bảo trợ lý của mình không cần đi nữa -- ông ấy dường như rất quen thuộc với chuyện tự mình ra ngoài trải nghiệm thực tế, có kinh nghiệm tâm đắc với loại hình du lịch đường dài tự lái này.
...
"Lên xe đi." Chu Vân Thượng đeo ba lô hai dây, trên người vác hai cái máy ảnh, gật đầu với bọn họ, ra hiệu họ lên chiếc xe việt dã của mình.
Tạ Hào đánh giá xe của ông ấy.
Hắn cũng hiếm khi đổi sang một bộ trang phục thường ngày, thoát khỏi tây trang tinh xảo cũng giống như cởi bỏ áo khoác của công tử quý tộc, trông như một sinh viên đại học.
"Tại sao không trực tiếp thuê một chiếc xe ở địa phương?" Tạ Hào có bằng lái, nhưng không thích lái xe lắm, nhất là lái xe đường dài, hắn nhún nhún vai: "Tôi cảm thấy chú cũng không phải muốn tiết kiệm tiền."
"Bởi vì tôi cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218042/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.