"Chỉ là hơi nóng một chút thôi." Tạ Hào xoay đầu đi, duỗi tay xoa xoa loạn tóc Mạc Bắc Hồ: "Đừng nói những chuyện không thể phát sóng như thế này ở bên ngoài!"
"Ò..." Mạc Bắc Hồ nửa hiểu nửa không trả lời, lén lút nhìn Tạ Hào một cái, nhỏ giọng hỏi: "Không thể phát sóng, cũng không thể nói sao?"
"Tôi chỉ biết chuyện nam nữ của nhân loại không thể tùy tiện nói, nam nam cũng không được sao?"
Tạ Hào hiếm khi rơi vào trầm mặc.
Ngay lúc Mạc Bắc Hồ tưởng rằng hắn sẽ không trả lời câu hỏi này, từ bỏ không chờ đáp án nữa, Tạ Hào lại lần nữa mở miệng: "Trước mặt người khác có lẽ có thể nói, nhưng trước mặt tôi thì không được."
Mạc Bắc Hồ ngẩn ra một chút, thuận theo chủ đề của hắn hỏi: "Tại sao?"
Tạ Hào đúng tình hợp lý nói: "Bởi vì trong lòng tôi có quỷ."
Dừng lại một chút, hắn mang theo ý cười sửa lại: "Không đúng, có yêu."
Mạc Bắc Hồ yên lặng mở to mắt, nghiêng đầu nhìn hắn.
Tạ Hào để rảnh tay phải, vươn tay xoay đầu cậu trở lại: "Được rồi, đang lái xe đấy, đừng nói những lời làm nhiễu loạn nhân tâm như vậy."
Mạc Bắc Hồ lúc này mới ngoan ngoãn thu hồi tầm mắt.
Hôm nay cậu đã báo cáo với hệ thống trước rồi, không về ký túc xá công ty, muốn đến nhà Tạ Hào tá túc -- xem một số phim tài liệu lịch sử.
Hệ thống đang tiếp xúc với chương trình tạp kỹ bảo vệ di vật văn hóa mà nó đã đề cập trước đó, nghe nói khả năng cao có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218033/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.