Hệ thống không chiếm được chút chỗ tốt nào từ Tạ Hào, tức giận đấm một phát xuống đệm sô pha, ác từ trong gan mà ra, liếc mắt nhìn Mạc Bắc Hồ một cái, quyết định làm một lần hòn đá ngáng chân trên con đường tình yêu của Tạ Hào.
Nó cười lạnh hai tiếng vào điện thoại, quay sang nói với Mạc Bắc Hồ: “Nhưng cho dù nói thế nào, Tiểu Hồ, đây cũng không phải chuyện nhỏ, cậu phải cân nhắc thêm, cân nhắc thêm.”
Nó làm bộ làm tịch mà nói: “Tuy rằng đối phương thoạt nhìn có vẻ rất dụng tâm, nhưng cũng không thể quyết định nhanh như vậy được, vẫn nên tiếp xúc nhiều hơn rồi xem sao.”
“Hửm?” Mạc Bắc Hồ nghi hoặc chớp chớp mắt, “Ồ” một tiếng nhận lời, gật đầu phụ họa: “Tiếp xúc nhiều hơn!”
“Không đúng không đúng!” Hệ thống gấp đến mức nhảy dựng lên: “Trọng điểm là xem sao đã! Không phải tiếp xúc nhiều hơn mà!”
Mạc Bắc Hồ vẫn không hiểu lắm sự khác biệt rõ ràng giữa hai cái này nằm ở đâu, nhưng vì chăm sóc cho cảm xúc của hệ thống, cậu hiểu chuyện mà gật gật đầu, tự tin chỉ chỉ vào đầu mình: “Được, tui hiểu rồi!”
…
Mạc Bắc Hồ nghỉ ngơi hai ngày, chạy hai cái thông cáo quay quảng cáo, lịch trình sau đó cũng không sắp xếp vào đoàn phim, ngược lại còn học thêm một vài khóa cưỡi ngựa, võ thuật, bắn súng, Mạc Bắc Hồ còn tranh thủ vượt qua kỳ thi lý thuyết lái xe, sau đó việc luyện tập thực hành cũng sắp được xếp vào lịch trình.
-- Dùng lời của hệ thống mà nói, vì để tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5218031/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.