Nếu không phải ánh mắt Mạc Bắc Hồ vô cùng trong sáng, Tạ Hào đã phải nghi ngờ cậu chính là cuồng đồ ngoài vòng pháp luật từ đâu đến.
“Thật sự muốn ngủ ở đây sao?” Quản gia Trương có chút lo lắng: “Ngủ sofa sẽ không thoải mái, hay là tôi chuyển giường đến...”
“Không cần.” Tạ Hào xua xua tay: “Con và Tiểu Hồ đi lấy chăn mền đến là được.”
“Người lớn tuổi thì mau chóng ngủ đi, chuyện thức đêm cứ giao cho đám trẻ tuổi bọn con là được...”
Triệu Vân Kỳ đột nhiên đưa tay ra, gậy đánh golf lóe lên ánh sáng lạnh lẽo chặn trước mặt Tạ Hào.
Tạ Hào im lặng liếc đối phương một cái.
Triệu Vân Kỳ nhét gậy golf vào tay Tạ Hào: “Cầm lấy, buổi tối ôm ngủ.”
Tạ Hào không nhịn được nói: “Con là Tào Tháo hay sao mà tối ngủ lại ôm vũ khí?”
“Con không cần thì thôi.” Triệu Vân Kỳ chuyển tay nhét gậy golf sang cho Mạc Bắc Hồ.
Mạc Bắc Hồ ngoan ngoãn nhận lấy cầm trong tay.
Lông mày Tạ Hào nhảy dựng, theo bản năng cảm thấy không thể để cậu cầm vũ khí được, lập tức đưa tay lấy lại gậy golf: “Để tôi cầm vậy.”
“Chậc!” Triệu Vân Kỳ trừng hắn: “Cho con con không lấy, còn cướp đồ của người ta.”
“Được rồi mau đi ngủ đi mẹ.” Tạ Hào ghét bỏ vẫy vẫy tay: “Không thì ngày mai lại buồn ngủ.”
Hai bọn họ dẹp hết mọi người đi, vác chăn gối, mỗi người chiếm một ghế sofa sau đó nằm xuống.
Mạc Bắc Hồ cẩn thận bọc người lại, thò đầu hỏi đối phương: “Ông chủ vừa nãy anh vẫn chưa ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-chinh-la-nam-ho-ly-tinh/5217990/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.